Lại vài góc nhìn về A Mạch tòng quân – Tiên Chanh

Nguyên cớ của bài phân tích A Mạch tòng quân version upgraded này là bởi đã đi đọc A Mạch lần 2, xong tự đọc lại bài review trước và tự khâm phục trình độ dông dài của bản thân =)). Bài này các ý cụ thể về nhân vật không có nữa, vì đã chấp nhận dông dài kể hết ở bài trước, chỉ có một số thứ mới mẻ vừa vỡ vạc ra.

Thương Dịch Chi

Tui đã hiểu ông cháu nhà Hoán – Thịnh giống nhau chỗ nào, đó là hành động thích đứng trong bóng tối lặng lẽ ngắm người mình mến, khi người ta nhận ra thì giật mình quay đi. Để chữa thẹn, ta đành giả bộ bực bội/ tức tối/ dằn giọng/ phẩy tay áo bỏ đi =)). Sao giống mấy đứa thiếu nam học cấp 2 cấp 3 quá vậy =)).

Quyển 3 Cất vang tiếng hát rất là đặc sắc, vì nó khiến người ta thấy đau lòng thay cho Thương Dịch Chi. Mọi người hay chỉ trích chàng tàn nhẫn, lợi dụng A Mạch, nhưng mình chỉ thấy ở chàng cái lạnh lùng bất nhẫn của người không chỉ hiểu chính mình, mà còn hiểu, thực sự rất hiểu A Mạch, hay là hiểu lòng người. Khi đọc lại Quyển 1 Quyển 2 ừ thì cái nét nóng tính, mặt lạnh lại hay giả vờ ở người này là có, thậm chí còn truyền lại cho Tề Thịnh, đến cuối Quyển 2 đầu Quyển 3 mình mới nhận ra thật sự chàng vẫn rất dịu dàng, từ lời nói, hành động đến nụ cười. Và là một người rất tinh tế. Tình yêu trong truyện này không thể gọi là tình yêu, vì không đạt đến mức ấy, chỉ có thể nói các nhân vật dành tình cảm cho nhau mà thôi. Cái tình của Dịch Chi, vừa là yêu đương nam nữ, vừa là mến trọng người tài. Chàng trọng thị A Mạch nhưng muốn tôi rèn nàng thành kẻ thay mình lèo lái con thuyền Giang Bắc bằng cách trực tiếp nhất: đẩy nàng ra chiến trường, làm mồi nhử, chịu đòn roi đánh đập, gần như nỗi đau thể xác nào cũng phải trải qua. Nhưng có lẽ, chính chàng không thể ngờ nổi A Mạch chẳng khác nào con gián, bị đẩy vào hiểm cảnh lại luôn lạc vào chỗ hung hiểm nhất của hiểm cảnh, mà nàng vẫn có thể mạnh mẽ quật cường hơn cả những gì chàng nghĩ nàng có thể. Nên cuối cùng chàng hiểu, người con gái đó như con chim muốn sải rộng cánh bằng. Nàng nói không thích Thịnh Đô, vốn dĩ chẳng có tình, chàng đành buông tay, thả cho đôi cánh con chim ấy vươn ra trời cao. Chàng từng thử giữ lại A Mạch khi chiến cuộc kết thúc, nhưng chẳng phải khi biết mình không thể giữ nổi, lại vẫn buông tay đó sao. Dịch Chi đã nói, chàng không nỡ, cũng không thể nhìn người đó với thân phận nữ nhi. Nhưng tình cảm kia là có thật. Nên trong quân, lúc nào chàng cũng phải giấu đi xúc cảm trong ánh mắt mình; chỉ có những ngày rong thuyền trên Uyển Giang, rồi ở Thịnh Đô, khi nàng khoác lên người bộ trang phục nữ nhi, khi rượu say, tâm thần bất định, chàng mới có thể nhìn nàng bằng ánh mắt vương chút dịu dàng mơ màng. Có lẽ A Mạch sợ Thương Dịch Chi lắm, nhưng một điều nữa mà mình chắc chắn, nàng, dù có đã từng, rất kính trọng Dịch Chi. Không có tình yêu, nhưng nàng thần phục cái tài của người đó. Chàng là người đầu tiên nàng đã thực tâm vái một vái dài. Câu hát của Từ Tĩnh nghe bông đùa mà sao quá đúng: Đừng trách sao lang quân vô tình, vì lòng chàng vẫn còn vướng bận đại cục.

Dịch Chi là một nhân vật hay rất hay rất hay của Tiên Chanh.

Người ta nói con người chỉ biết quý trọng thứ mình không có trong tay thôi. Nói đi cũng phải nói lại, Dịch Chi cả đời không gặp người con gái nào như A Mạch nữa, nên cả đời chàng ngưỡng vọng và xem đó là tri kỉ đáng mơ ước, nhưng nếu có được rồi, e rằng chàng sẽ chỉ thấy mệt mỏi. Vậy nên hồi đó mình với bạn mình có rút ra một kết luận, Lâm Tắc Nhu trông vậy thôi nhưng hợp với Dịch Chi, rất biết tiến lùi, ở với chàng này mà cương cường chỉ có thiệt thòi.

Thường Ngọc Thanh

Điều làm cho nhân vật này cao hơn hẳn Trần Khởi một bậc, ấy là coi tình cảm cá nhân không dính líu đến nợ nước thù nhà. Đại nghĩa quốc gia hay lý tưởng bản thân đã từng làm anh ta dao động; nhưng rất nhanh anh ta đã nghĩ thông, quyết đoán cho rằng cái đại nghĩa đó với tình cảm riêng tư là hai phạm trù không liên quan đến nhau, không thể nhập nhằng, vì cái này làm tổn thương cái kia, nên anh ta mới có thể nói những câu nghe ngây thơ kiểu “lấy về rồi thì làm vợ thôi” bất chấp đối tượng là chủ soái quân địch, rồi tự tin kiêu ngạo đến thế trước mặt Trần Khởi. Kể ra thì Trần Khởi cũng tội, đi từng bước một lên nhưng lúc nào cũng bị Thường Ngọc Thanh coi thường, xem như cái gai trong mắt. À nhưng mà điều này chứng minh là anh Thanh có mắt nhìn người chuẩn.  Duyên của ảnh với A Mạch có thành hay không chủ yếu là bởi A Mạch đó.

Thương Dịch Chi khi nhìn thấu mối quan hệ giữa Thường Ngọc Thanh với A Mạch đã từng nhận xét, dù tình riêng của Ngọc Thanh dành cho nàng có lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không đi ngược lại hai chữ quốc gia. Câu này nói đúng thì cũng đúng, mà sai thì cũng sai. Chẳng ai nghĩ được tay sát tướng lắm mưu nhiều kế kia suy nghĩ lại dễ dàng thông suốt tới vậy =)).

Thường Ngọc Thanh hay Đường Thiệu Nghĩa?

Lại nói về việc chọn Thường Ngọc Thanh hay Đường Thiệu Nghĩa. Mình đọc lại Quyển 1 cảm thấy ngờ ngợ, rằng lối suy nghĩ của Thanh và Mạch bị giống nhau, lối hành động cũng giống nhau (hay chơi trò mặt dày =))), cho nên hai đứa mới hay lâm vào cảnh kỳ phùng địch thủ đi guốc trong bụng nhau mà vẫn phải anh đánh tôi tôi đánh anh. Nếu Thường Ngọc Thanh giống A Mạch, thì Đường Thiệu Nghĩa khác A Mạch hoàn toàn. Thật thà, không giả dối. Trung nghĩa, không gian giảo. Một tấm gương nam tử hán đích thực của thời phong kiến. Đến đây lại phải nói, theo tình cảm thiếu nữ bình thường, mình chọn anh Thanh vì mình chỉ tin tình yêu có sự tương đồng và thấu hiểu nhau sâu sắc cực độ (điểm này Thương Dịch Chi có với A Mạch nhưng ngược lại thì không, nên anh mới phải về tay trắng trong tình cảm), nhưng sẽ có người nói trong thực tế bù trừ mới là chính đạo, và hai cực trái dấu thì bổ trợ, hút nhau blah blah blah… Đó đó, đại thể là quan niệm mỗi người một khác, bây giờ bảo chị Chanh nhả cái kết ra thật chỉ có làm cái bị bông đệm chiến trường quánh nhau u đầu sứt trán của các bên fan liên quan =)).

Theo quan điểm nhi nữ thường tình, tui vẫn thấy nàng Mạch hợp với tình yêu thật sự hơn. Chỉ là tui không biết, khi đến một cái tuổi nhất định nào đó, liệu có thật người ta có thể bỏ qua tình cảm đã-từng mà chọn một tình cảm khác mình cho rằng bình yên hay không. Trong khi, làm thân nữ nhi, ai bảo đến cuối cùng không thể chọn chính mình? Vả lại tự do thanh thản, A Mạch chẳng cần bất kỳ ai cho, tự nàng có thể cho mình đầy đủ. Mặc dù, tui đồng ý rằng A Mạch chẳng thể trở về lại cuộc sống bình thường. Ở mặt này không thể đem so với cha A Mạch, bởi ông ấy có người yêu – người thân – người đồng chí đồng cảnh là vợ ở bên, còn A Mạch chẳng có một ai thật sự được như vậy.

  • Hôm trước đọc bên gacsach mọi người comment, bảo đừng loại Trần Khởi và Thương Dịch Chi ra vòng chiến loạn chứ. Vì nếu Trần Khởi nhiều dã tâm hơn chúng ta có Ngủ cùng sói version Tiên Chanh (nam giết cả nhà nữ xong nuôi nữ thì nữ vẫn yêu nam =))); nếu Dịch Chi mạnh tay hơn chúng ta có Phế hậu tướng quân version Tiên Chanh (nữ chính vừa là tướng vừa là vợ bị hành lên bờ xuống ruộng =))). Cơ mà đời nó éo le thế, A Khởi muốn mình là quân tử, còn A Chi lại đầu lạnh tim lạnh.

Thường Ngọc Thanh và Thương Dịch Chi

Mình luôn tiếc khi Thương Dịch Chi và Thường Ngọc Thanh không có cơ hội đấu với nhau nhiều hơn ngoài một trận trong núi Ô Lan. Chỉ một trận chiến đó thôi đủ làm tâm thần bất định rồi, cứ nhớ mãi cái cảnh bạn Thanh bắn vun vút từng mũi tên đấu đầu với bạn Chi bắn một lúc 10 phát tên theo hình rẻ quạt, rốt cuộc lửa và vụn gỗ tóe ra chỉ làm khổ bạn Mạch nằm sấp trên ngựa thấy như có sấm nổ trên đầu =)). Đoạn này quân sĩ nhất tề ồ lên một tiếng nhưng mà lòng mình thì cũng ồ như vậy đó. Chi tiết thứ hai là cảnh Dịch Chi giương cung định bắn Thường Ngọc Thanh, nhưng khi Ngọc Thanh phát giác quay lại nhìn thấy, chàng ta chỉ vừa chém giết vừa liếc nhìn mỉm cười ngạo nghễ, Dịch Chi cũng cười mà tự hạ cung xuống. Cái màn đấu mắt này đã thể hiện hai anh là thanh niên cứng. Trận chiến này rất là vừa khéo, miêu tả tài năng của cả hai khá chi đặc sắc, lại cân tài cân sức, kẻ tám lạng người nửa cân. Nói chung chỉ khổ fangirl =)). Đã có A Mạch rồi mà hai bên vẫn còn đấu nhau qua lại theo kiểu “Bọ ngựa bắt ve sầu/Chim sẻ ở phía sau” như vậy, khi không có A Mạch mà để hai người họ đấu nhau, quả là không biết mèo nào cắn mỉu nào =)). Bênh anh Thanh một tí thì, trận đấy anh thua ngoài yếu tố bất ngờ là A Mạch còn do có lão già Từ Tĩnh yểm trợ cho anh Chi. Cứ cho là vậy đi =)). Mà trận nào sau này cũng thế =)).

Thực ra, mình đánh giá Dịch Chi cao hơn ở điểm chàng là người toàn tài, vừa giỏi chính trị vừa giỏi quân sự. Ngọc Thanh giỏi chủ yếu trên chiến trường thôi. Thứ nhất vì chàng sinh ra đã là cục cưng cậu ấm trong nhà tướng, không có bất kỳ lợn cợn gì về gia thế, xuất thân; không như bạn Chi đẻ ra ba tuổi đã biết kẻ thù của mình là ai, chỗ mình phải ngồi là đâu. Thứ hai bạn Thanh tài năng lỗi lạc hiển hiện từ sớm, lại không bị kìm hãm vì bất cứ lý do gì, nên dù giỏi thật vẫn sinh tính quân tử kiêu ngạo, ở mảng chính trị hẳn là không có tính toán thâm trầm.

À ban đầu theo miêu tả của Chanh thì bạn Thanh “không quá 20”, mình đoán là nhỏ hơn bạn Chi. Sau này chính trong ngoại truyện Thường Ngọc Thanh chị í khẳng định lại là năm truyện bắt đầu anh Thanh 23, bằng tuổi anh Chi, có ý đồ gì không, hay định bảo năm đấy cát tường quá nên sinh ra toàn trai đã có cái mặt cái tướng lại có cái đầu =)).

Câu hỏi “Tại sao?” của A Mạch đối với hành động của Trần Khởi

Trước đây mình luôn rất mù mờ về câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao?” A Mạch luôn canh cánh trong lòng. Mặc dù mình nhận ra, nàng không cần Trần Khởi trả lời câu ấy nữa, vì nàng đã có đáp án cho mọi câu hỏi, chỉ với một dòng chữ: Ta là người Nam Hạ.

Thuở ban đầu khi A Mạch mới vào quân Giang Bắc, sở nguyện của nàng từ trở thành soái tướng đối đầu ngang hàng với Trần Khởi; đến gìn giữ niềm vinh quang của cha, đánh đuổi giặc dã, bảo vệ đất nước; cuối cùng lại thành chiến đấu vì niềm tự hào mình cũng là người con của dân tộc Nam Hạ. Hồi đó nàng không hề cho rằng Thường Ngọc Thanh sai khi trực tiếp dẫn quân phá tan ba mươi vạn quân biên giới Tịnh Dương. Nàng nghĩ rằng tướng lính chẳng qua chỉ là thanh đao trong tay kẻ nắm quyền bính, không tự mình quyết định, không đáng phải đưa ra làm khiên đỡ miệng lưỡi người đời thay cho những kẻ ở trên cao. Trong lần nói chuyện với Đường Thiệu Nghĩa, A Mạch đã bày tỏ suy nghĩ này, và nàng có lẽ cười mỉa trong lòng, khi Thiệu Nghĩa nói nhất định sẽ báo thù quân Bắc Mạc nếu nàng chết trận. Báo thù ai cho đúng được bây giờ? Mình đồ rằng suy nghĩ này cũng xuất phát từ việc cha mẹ dân làng A Mạch bị Trần Khởi giết chết. Gã vỗ ngực nói rằng mọi điều mình làm vì nợ nước thù nhà, nhưng nếu nói báo thù, cha nàng có phải kẻ trực tiếp ra tay sát hại gia đình gã đâu, vậy mà vẫn bị giết bất kể công ơn dưỡng dục.

Mình không thích Đường Thiệu Nghĩa, nhưng không thể phủ nhận tư tưởng trung nghĩa cứng nhắc của Đường Thiệu Nghĩa là nguồn cơn cho A Mạch đốn ngộ. Khi những người anh em đồng chí thân thích lần lượt ngã xuống, A Mạch cuối cùng hiểu ra, người lính chiến đấu không phải chỉ vì họ là thanh đao nằm trong tay cấp trên, mà họ chiến đấu vì người thân, vì đất nước, vì tình cảm và niềm tự hào của chính bản thân. Nên mối thù dân tộc chính là mối thù chung, là mỗi cá nhân phải gánh vác, không thể bàng quan cho rằng mối thù đó không phải của mình.

Có lẽ vì thế nên dù (tất nhiên) không thể tha thứ cho Trần Khởi, A Mạch không còn buồn truy cứu tới lương tâm của hắn nữa. Trần Khởi đáng bị xem thường, là vì hắn đã lấy cái cớ nợ nước thù nhà, vừa để tự ru ngủ mình là “chính nhân quân tử”, vừa để làm bình phong cho tham vọng cá nhân. Đến trận cuối cùng ở ải Tịnh Dương thì chẳng biết tờ giấy thư trắng phau anh ta gửi về cho A Mạch có phải là ý đã nhận ra tâm lý yếu hèn của bản thân, muốn tạ tội nhưng không nói được lời nào, hay là cương cường đến phút cuối vẫn không cho rằng mình sai?

Cũng có lẽ vì lý do này mà hố sâu ngăn cách tình cảm giữa Thường Ngọc Thanh với A Mạch lại lớn đến thế.

Hồi đó A Mạch không đồng ý về bên Thường Ngọc Thanh, phần nào do nàng đã tìm ra hoài bão lớn của đời mình: tiếp nối hào quang xán lạn từ cha, đánh đuổi giặc dã, bảo vệ đất nước. Nàng hơn đàn bà con gái bình thường ở chỗ, tư tình nhi nữ thì không làm người ta bỏ đi hoài bão được.

Vấn đề lớn hơn ở chỗ, nếu như nàng chưa hiểu ra mối thù dân tộc là mối thù chung, A Mạch vẫn sẽ giữ tình cảm với Ngọc Thanh, nhưng vì nàng đã rõ mối thù ấy là chung rồi, nên tình yêu bị vô vàn thứ tình thân, tình người, tình quốc gia đè nặng, nên nàng không quên được những anh em tử sĩ trên chiến trường, những người dân vô tội bị đồ sát trong thành Hán Bảo, không quên được vết dao mang tiếng “đại nghĩa quốc gia” Thường Ngọc Thanh tặng mình. Éo le, thật là éo le.

Tình cảm của A Mạch

Bỏ qua tình đầu gây khó chịu với Trần Khởi thì mình chỉ thừa nhận A Mạch có thích Thường Ngọc Thanh thôi, hơn nữa là rất thích. Vì thích nên trên đường phố, trong chiến trường, giữa ngàn người vẫn nhận ra, vẫn linh cảm thấy sự xuất hiện của người đó. Hơn nữa nàng tin tưởng Thường Ngọc Thanh, gần như tuyệt đối. Khi chàng trúng tên trên chiến thuyền, nàng cho rằng gã này không thể chết dễ dàng như thế. Năm lần bảy lượt quần thảo với nhau, nhưng lúc nào có chàng ở cạnh A Mạch cũng ngủ ngon. Lần A Mạch bị Thường Ngọc Thanh đâm một nhát, nguyên nhân cũng là do nàng đã vô tình quá tin người ta mà lơ là phòng bị. Nàng cứ nghĩ lui về phía hắn thì sớm muộn cũng thoát được thân, chẳng ngờ lại dính một dao. Thế nên suốt mấy hôm sau nàng nhất quyết chịu đau, hoảng hốt trước sự sơ suất của chính mình, rồi sau này không còn dám như thế nữa, đành phải ghìm chặt mọi thứ xúc động. Nếu như không thích, có lẽ nàng đã dám nhìn thẳng vào mắt người ta trong lần lừa nhau sau chót, và chẳng bao giờ để lại lời hứa mập mờ sẽ quay về Tịnh Dương.

Một sự chênh lệch nho nhỏ giữa nội dung hai tập

Ba quyển đầu (Tập 1) Tiên Chanh viết thật sự xuất sắc. Quyển 1 quyển 2 là chiến trường tơi bời khói lửa, đau đớn thể xác lẫn tinh thần đều có cả, chiến trận tỉ mỉ sinh động bất ngờ, đọc nghe tim đập thình thịch, các bạn nam lại uy phong ngời ngời, kẻ tám lạng người nửa cân. Quyển 3 xoáy sâu một chút về background của Dịch Chi, mặc dù ngắn nhất cả bộ, nhưng lại làm tim người thổn thức. Ba quyển đầu này đọc nghe nhiều xúc cảm hơn một phần cũng bởi tình hình địa lý – chiến trận rõ ràng hơn, thậm chí rõ ràng đến mức người đọc có thể tự cầm bút vẽ lại bản đồ tác chiến. Ba quyển sau có mô tả cụ thể vài trận, nhưng không trận đánh nào hào hùng bi tráng được như vậy nữa, các tình tiết quân sự phần lớn được thuật lại, cộng với rất nhiều mưu tính của ba bên, thành ra không chỉ tên tuổi nhân vật mà ngay cả vị trí địa lý của các thành trấn, đồng bằng, hẻm núi cũng bị mất đi sự liên kết với nhau, chỉ còn hiện lên hơi rời rạc qua lời nhân vật và lời tác giả, khiến người đọc cảm thấy khó khăn khô khan hơn trong việc theo dấu đoàn quân Giang Bắc. Bù lại Quyển cuối gãy gọn, kết ổn.

Về bản dịch

Mình thích bản dịch, mặc dù đoạn đầu rất lung tung lộn xộn, câu cú không rõ chấm phẩy, ý tứ thiếu sót và lại còn dịch sai logic ở một số địa danh, cánh quân… Càng về sau dịch càng thoát hơn (dù vẫn sai…), và khá thuần Việt, hơn nữa cũng nhờ cách dịch mà các đoạn ngắn ngắn trích từ các thể loại sử mới làm người ta mắc cười văng răng, bởi làm nổi rõ tính tương thích giữa căn nguyên sâu xa thực tế với văn vẻ vẽ vời thấp một cách đáng ngại… Sự thật có thô bỉ thế nào thì qua gọt giũa của bên chiến thắng cũng sẽ lung linh nhiệm màu lên hết đó. Đấy là lý do sách sử luôn chỉ có thể nửa tin nửa ngờ, đâu ai biết sự thực đã từng thực sự là gì.

Một điểm nữa ở bản dịch là dùng xưng hô rất đắt, ở Quyển 3 mỗi một từ “nàng” Dịch Chi gọi A Mạch đều đúng tâm cảnh, tinh tế đến mức khiến lòng người ta cũng phải tan ra =)). À bạn mình còn nói từ “có ý” Thanh nói với A Mạch cũng hay ho như vậy đó.

Advertisements

40 thoughts on “Lại vài góc nhìn về A Mạch tòng quân – Tiên Chanh

  1. Thật ra thì A Mạch tòng quân quá dài tui chưa thèm đọc =)) Nhưng vẫn đặt gạch vì review viết hay quá chừng, gãy gọn đâu ra đó, mà đặc biệt là đoạn “sự thật có thô bỉ thế nào thì qua gọt giũa của bên chiến thắng cũng sẽ lung linh nhiệm màu lên hết” =)))))))) Dùng từ hay ác luôn =)))

    • Bạn không thấy tui dài dòng quá sao =))))
      Bộ A Mạch này không nhất thiết phải có thời gian mới đọc, mỗi ngày vài chương là ổn nhất, vừa nhớ được tình tiết mưu lược kế sách, vừa không lẫn lộn các mốc thời gian, quan trọng đọc xong thấy giống như mình bò qua 5 6 năm cùng nhân vật vậy :)). Tui chưa đọc bản edit không biết sao, nhưng mà vẫn khuyến nghị đọc bản dịch. Có điều nhiều lúc ức chế chỉ muốn cầm cục gôm tẩy hết mấy chỗ viết thiếu viết sai =))
      À à bắt đầu tập 2 nghĩa là 3 quyển sau thì không trích sử nữa, nhưng mà thề luôn tập 1 đọc mấy phần trích sử cứ gọi là cười bò ra, rất chi trào phúng =))

      • Ế, mình cũng đang tìm ebook bản xuất bản đây. Trên mạng toàn bản edit thôi :(((

  2. Tui bị mắc cái bệnh không spoilers không chịu được =)))) Gần như xem cái gì cũng chăm chăm tìm cách đọc trước biết trước diễn biến kết cục =)) A Mạch cũng thế, tôi rất vui vẻ mở chương cuối ra xem trước, thấy màn thoát y của em Mạch đọc thiệt đã đời, đoạn quay ra thầm khinh vua (tức bạn Chi =)) ) Bấy giờ không có cảm xúc gì với bạn Thanh, còn ấn tượng về bạn Đường là y như Quách Tĩnh =))

    • Cả bạn Chi và bạn Thanh tính tình đều hay lắm :)) A Mạch thì ngoài vài pha tình cảm ra e là khó spoil, toàn truyện chiến trường hành quân đánh giặc, biết trước cái nào là đọc kém hay đi cái đấy :)) Tui vừa không xem phim vừa không đọc truyện chưởng từ cả chục năm rồi nên Quách Tĩnh như nào chịu =)), nhưng mà nói thật, đã cố hết sức vẫn không thủng được bạn Thiệu Nghĩa này, hoàn toàn không phải gu của mình, mặc dù bạn ấy có lắm fan phết =))

      • Quách Tĩnh … là một thằng đần trung nghĩa thật thà có em người yêu badass đếch chịu được =)))) Nhưng kiểu cứng nhắc tình nghĩa của Quách Tĩnh có cái gì đó làm người ta thương mến và cảm phục … Đợi bao giờ rảnh rảnh đọc A Mạch rồi tôi sẽ báo cáo lại kết quả so sánh nhân vật =))

        Tiện thể nói đến chuyện nhân vật … Một vấn đề của truyện tình củm, hay thật ra là vấn đề của người đọc tình củm mà cứ trông mong có cái gì đó ngoài tình củm ra =)) là thường nhân vật bị xem xét trong cái khung các mối quan hệ tình cảm với nhân vật khác, đâm ra cái tiềm năng làm người … tiềm năng với tư cách một con người độc lập có agency riêng, một nhân vật hẳn hoi chứ không phải chỉ là à nhân vật đó yêu con nọ con kia thằng đó thằng đấy … Chỉ là mình nghĩ nếu như Jade có không ưng Đường Thiệu Nghĩa trong khi bạn ta có tương đối fan là điều dễ hiểu, có thể tưởng tượng các bài review điển hình về chàng sẽ là tình yêu của chàng thế này thế nọ thế kia SAU ĐÓ mới thêm chi tiết hoa lá cành là chàng cũng có lí tưởng này nọ =))) Tức là “chàng” phải được defined bằng tình củm trước rồi các chi tiết khác lẽ ra làm nên cốt cách nhân vật thì lui ra cánh gà làm nền để phục vụ tạo dựng một nhân vật kiểu yet another guy in the harem of the protagonist =))

        Đây cũng là một lí do khiến mình tình nguyện chết chìm trong Duy mộng nếu như truyện không bao giờ được viết (hoặc được đạo) =))) Và luôn cố mường tượng một con người có tính cách như nào sẽ phản ứng ra sao trước những tình huống lé eo kiểu 19 vạn năm chết giấc … rồi mới đến đoạn tình củm, nhưng không có tình eo tình báo thì cũng không được =))))

        Tóm lại chắc chỉ do mình suy nghĩ cái nọ xọ cái kia thay vì thẳng tưng coi truyện riễm tình chỉ là riễm tình =))

      • Hihi nói hay lắm, moi đúng rễ vấn đề rồi :)
        Phần đông các bạn nam bị chỉ trích vì bằng cách nào đó bạn ấy đã đá bạn nữ sang một bên, còn thì bạn nam nào hy sinh vì bạn nữ nhiều nhất nghiễm nhiên nhận được sự cảm thông thương xót từ quần chúng nhân dân (trường hợp nữ bị chỉ trích cũng có, nhưng chỉ là giọt mực giữa bể cá =))).
        Con người ba phải như mềnh rất nhiều chiện tại vì đọc truyện tình cảm ba xu nhưng mà lúc nào cái quan tâm đầu tiên cũng là nhân vật. Nhân vật mà viết dở thì có cho tiền cũng khó lòng lết hết cái truyện đấy, trừ một vài trường hợp đáng tiếc cái thời trẻ trâu đầu cột tóc ba sừng =)). Truyện nghiêm túc thì tình cảm đào lại không được sâu hoặc là dở hơi, thành ra đâm đầu vào diễm tình.
        Cơ mà mềnh tự thấy những truyện mình cho là hay nhất trước hết vì tán thưởng nhân vật được xây dựng kiểu biết thở cái đã, còn tình cảm là một trong nhiều yếu tố bồi nên cái hình tượng người đó thôi (dù chiếm nhiều phần nhất =))). Luyên thuyên một tí, cái tình tiết được mài nhuyễn từ cơm thành cháo trong truyện diễm tềnh là bạn nam chọn lý tưởng hay chọn tềnh êu vua chọn nữ chếnh hay chọn hậu cung ba ngàn người, với mình chả phải quan trọng lắm. Anh đi đường nào mặc xác anh hoặc là anh có luồn lách xiên vẹo sang đường khác, miễn tôi thấy hợp lí thì tôi cho điểm =))))

      • Nhân dịp biết tin bộ manhwa từng dính dáng vào hồi trẻ nay lại tiếp tục update … xin được thêm vào danh sách 1001 cách hành hạ bản thân đó là ngoài đọc truyện tình củm rẻ tiền mà cứ mong nhân vật xịn thì còn có đọc shoujo Hường mà hóng nhân vật không bị cửa kẹp đầu …

      • Mình có thể biết đấy là bộ nào không, manhwa thì biết đâu ngày xưa cũng đã từng nhảy vào vài hố lửa to =)) Mà nay hơm còn nhớ rõ tung tích :))

    • Chài ai nó update rồi hả, xác nhận là ngày xưa tui đã từng lội bì bõm trong cái hố bùn này =)) À nhưng mà đời tiếp theo thì tui chỉ có hy vọng thằng con anh vua xứ Anatoria sẽ không fail thôi, còn thì cái đống còn lại muốn ra sao thì ra đó… À nhân tiện, máu chó đã loang như nào rồi =))

      • Đã loang đến thằng bé con anh vua Anatoria rồi đó =))))) Giờ nó cũng có hơi hướng dại gái giống bố nó, là dại em nhỏ công túa xứ huê được tác giả tung hô ngất giời đấy =))) Cay đắng muốn chối bỏ dòng máu Anatoria mà chỉ muốn làm giai xứ huê thôi =)))))

        Còn cặp đôi ngày xưa của tôi … là anh cận vệ của vua hường và chị cựu hôn thê con tể tướng làm phản gì đó đó … Chỉ nói được một câu là như cướt ấy huhuhu =)))))

      • Hồi xưa, cái hồi rất xưa ấy, tui đã có ý ship thằng bé với em bé công túa đó… Một phần là do cảm giác tác giả ship cặp đó nữa =)) cơ mà tiền đồ thằng bé ngày càng tăm tối… :'( Nói thiệt bụng thì cả cái bộ dài này tui chưa từng chính thức ship một cặp nào cả, chị gái con tể tướng tính tình cũng hay nhưng anh bồ chỉ thì chỉ có 1 chữ thôi: failed.

      • … I don’t even … anh bồ … tôi muốn chửi … tôi có thể ngồi chửi ở đây không …

        Vấn đề là em bé công túa với mẹ và bố em đều rặt loài thánh mẩu điên đảo vì tình ấy =)))))))))

      • Hê hê thoải mái thoải mái =))))
        Ờ, cũng vì quá chán nản ba mẹ em nên mình đã hy vọng chuyện về em sẽ có cái gì đó epic :'(, mà sau đấy thì thấy pic hẻm có nổi. Dù sao đối với bộ này tui vẫn sẽ nuôi hy vọng nhỏ nhoi là kết cục thỏa đáng (ít nhất cho em bé con vua Anatoria =))), có vẻ plot đã bị bươi như gà bươi giun rồi, bà tác giả thì đau bịnh tùm lum, nó không bị bỏ chợ là may.

      • Bả dạo này thấy khỏe khoắn trong người nên dù run tay (như bả kể khổ) thì bả cũng không thể để cho lương tâm cắn rứt mà bỏ rơi đứa con bánh bèo của bả được =))))

        Nói chung là bả tung hô em nhỏ như thần như thánh … Em Siebel lên làm vua Anatoria thì tương đối chắc rồi nhưng nhiều khả năng vì máu dại gái rồi cuối cùng 3 nước sẽ về tay em gái nọ lắm vì main character có quyền =))))))

        Còn về cặp đôi … kia … Thực ra thì tôi cũng không ghét gì anh nọ lắm? Ít ra ảnh cũng rõ ràng từ đầu là ảnh không có máu dại gái như 99% nhân vật nam, ảnh dại trai cơ =))))))))))) Mà họ không định cưới xin cũng phải thôi, chị gái đơn giản là đã bị ép vào cục diện bế tắc, không nhoi về bên nào được, chỉ có thể làm bên thứ ba giúp bên này đỡ bên nọ, thủng đâu vá đấy giúp cho >>> kết cục là giờ cô ta ốm liệt giường ở cái chỗ lạ hoắc lạ hươ vô dụng thấy bà luôn =))))

        Nhưng bây giờ đọc lại thấy đoạn duy nhất mình mong cho anh vua xứ huê thắng là đoạn ảnh hứa hẹn với anh nọ rằng, chú đừng lo, đại ca sẽ lấy lại địa bàn, sau đó đại ca sẽ thả cho chú với vợ chú đi, chú hi sinh vì anh nhiều quá nên anh sẽ cho chú lấy vợ nha nha nha =)))) Lúc đó con tim xịp pơ dại khờ và khổ đau của tôi đã cầu nguyện cho ảnh thắng để thả cho giai gái của tôi đi bố đi …

        Nhưng mọi anh nam trong truyện đều chứng minh mình bất lực tđn ấy …

        Hôm tới rảnh phải làm một bài về đôi trẻ nay đã hóa già và nát mới được =)))

      • Ít nhất thì tui cũng mong thằng cu nó dâng đất hợp lý một tí…
        Đoạn đấy tui cũng chỉ mang máng, tóm lại là đầu óc già cả rồi truyện thì đọc lâu nó cũng không còn nhiều trong não nữa… mà đọc lại thì tui sẽ không, khỏi mắc công thổ huyết…
        À nhưng bảo mấy bạn trẻ bất lực thì tui đồng ý, chắc đó là lý do tui không thích nổi chế nào trong cái truyện này, kể cả cái chế vua Anatoria vốn lắm fan (Skadei?)

  3. Hơ, thế quái nào ngày xưa tôi lại follow cái blog này bằng cái nick wordpress của tôi nhở =.= nay vào phủi bụi + update Lang Gia Bảng lại thấy noti báo cô vừa post mấy chục bài mới trong vòng 1 năm trở lại đây =.=
    .
    Dạo này tôi cũng hay nhớ A Mạch lắm lắm, chắc do Lang Gia Bảng gợi lại. Lang Gia Bảng với tôi là A Mạch version triều chính á. Tác giả nữ mà viết rất là cứng, đấu tranh chính trị cung đình nhưng đọc kích thích chả thua gì đánh trận, dù tôi thích đánh trận hơn. Với cảm giác của tôi thì rõ là cuộc đấu giữa những thằng đàn ông dưới góc nhìn đàn ông chứ không phải éo le nữ tính như truyện của nữ viết khác. Ờ mà nếu có hứng thú thì recommend truyện nhé, phim không sâu đâu nên không có gì ấn tượng nổi trội dù vậy đã hay rồi.

    Đọc Lang Gia Bảng nhớ A Mạch định đọc lại A Mạch mà đang kiềm chế vì dạo này thấy bản thân sa đọa phim ảnh quá T.T Ờ tôi thích cái bài lảm nhảm này hơn mấy cái review cô thường viết á, review đọc màu mè thấy ớn=))) nay mình thích phong cách đánh nhanh diệt gọn cơ.

    Ờ mà chắc có đọc lại vẫn yêu anh Chi hơn hí hí, anh Chi cũng là tượng đài ngôn tình của tui đó hí hí.

    Bạn trên kia nói Thiệu Nghĩa giống Quách Tĩnh đúng ghê luôn=)))) đúng kiểu con người một tính cách như mấy nhân vật trong Tam Quốc Chí ngày xưa ý. Dù gì thì tui cũng khá là biết ơn ảnh, ảnh là nhân tố quan trọng để bà Chanh lý giải sự thay đổi trong tâm trí A Mạch, cái mà chắc là tui thích thú nhứt trong truyện đó. Ít ra thì đọc xong tui đã hiểu được cái thứ gọi là lòng yêu nước ở một mức độ nào đó.

    Hí hí mà toi cũng thấy là tôi giống cô ở chỗ nhìn nhân vật trước, tình cảm là cái xíu xiu trong toàn thể. Vậy nên đang rất là phẫn nộ vì phim Lang Gia Bảng có thêm thứ gọi là tình cảm nam nữ vào trong khi truyện không có yêu đương gì sất=.= dù chỉ có 1/100 thời lượng phim nhưng mà làm cho cái hình tượng nam chính trong tui méo xẹo đi chắc cũng 45 độ huhu.

    Và sau đây là tiết mục dụ dỗ: Đọc Lang Gia Bảng đê, không hối hận đâu, thề!!!!!! Ban đầu t theo đến cuối là do bị hấp dẫn bởi mưu kế trùng trùng, kế trong kế, cục trong cục của truyện, rồi vì thằng nam chính nó sức khỏe dặt dẹo nhưng tâm lại rất là “khỏe” bla bla. Nhưng đọc xong thì thích vì nó cho t một khái niệm mới về bộ máy lãnh đạo của đất nước, dù bối cảnh cổ trang nhưng lấy tình cảnh đó áp vào hiện đại cũng chả khác mấy. Lại bị bí từ =.= nhưng mà đọc đi, t chả diễn đạt được =.=
    Hồi xưa t hay bảo anh Chi là quân vương trong lòng t, ờ nhưng giờ sửa lại rồi, anh ý chỉ là quân vương trong t ở lĩnh vực “chọn giang sơn hay mỹ nhân” thôi hí hí. Còn quân vương trong trị nước thì có hình tượng mẫu nào hết, chỉ là bé nam chính dặt dẹo Lang Gia Bảng làm t mường tượng ra thôi. Người quyền mưu giỏi, đấu tranh đảng phải giỏi, biết cân bằng thế lực chưa chắc đã xứng đáng với ngôi cao. Mà lâu nay ở những bộ truyện khác, cứ giỏi là lên à. đọc đê đọc đê :v

    • A quên nữa, tôi đã tìm nát mà không tìm được cái review Lang Gia Bảng version truyện đang hoàng trừ một cái review theo hướng đam mẽo =.= đkm thề là cái con hay soi hint như tôi vẫn thấy 2 anh là tình huynh đệ trong sáng =.= cảm động thế mà lại đi xuyên tạc, lạy hồn hủ nữ

    • Hơ qua chục năm vừa viết lung tung vừa thỉnh thoảng đọc lại những gì mình viết lung tung thì tôi tự thấy càng già mình càng bớt mào mè =)))) ờ nhưng mà lúc cần tôi vẫn sẽ mào mè đó :v

      Đợi khi nào có ebook bản dịch LGB đầy đủ thì sẽ đọc, hô hô

      • Hơ hơ, để hôm nào rảnh kiếm thử. Bản dịch đủ thì có rồi, không biết có ebook chưa. Phim bọn nó dịch xưng hô xem muốn đấm vào màn hình. Truyện một người dịch xuyên suốt nên cũng ok, dịch xuất bản mà ( à tất nhiên trừ vài trường hợp). À tôi đã nhỏ 2 giọt nước mắt cho tình bạn trong truyện đó, lúc 5h sáng :3
        À tôi tự hỏi cái ng bảo từ “có ý” trên kia rất đắt có phải tôi không. Vì hôm trước đọc bản edit Đế vương nghiệp có câu “Tiêu Kỳ ta có thẹn với nàng.” tôi đọc thấy cũng hài lòng y như lúc đọc từ có ý trên kia vậy đó. Chắc bị ấn tượng với những từ cấu trúc như vậy hay sao ý.

      • Ờ thì tôi thích nữ chính, nam chính cũng ổn nhưng mà hơi bị một màu quá. Từ đầu đến cuối truyện kiểu không có gì thay đổi, hoặc có thể do truyện lấy điểm nhìn vào nữ chính. Dạo này đọc truyện toàn thích ba cái thứ ngoài lề chứ chả liên quan yêu đương gì hết trơn. T.T

  4. Năm mới năm me nè …

    Dạo này cái phim bựa Thái tử phi thăng chức kí đang sốt mà tui xem cũng ưng vì nó nhảm nhưng không cố tỏ ra sành điệu =))) nên bèn nổi hứng đi tìm lại truyện đọc nè, rốt cuộc phát hiện ra nó cũng không toàn vui vẻ bừa bựa như mình nhớ. Nhưng mà đọc xong vẫn chỉ ức chế cái là mấy cái âm mưu dương mưu trong đó như trò mèo, bạn Tề Thịnh thì cái chó gì cũng đã biết từ lâu, đã ngầm hỉu, blah blah, còn bạn gái thì như con thần kinh vậy đó, cái chi tiết trước là đàn ang sau là đàn bà thật chẳng có tính redeeming khỉ gì, đúng là truyện bựa mà =)) Bực nhất là đọc tới đoạn cuối, em Tề Thịnh ẻm giả chết bỏ ngôi để nắm tay nắm chưn cô vợ, thực ra là làm chán rồi chứ lấy cớ yêu đương chi, đến nay tôi vẫn không hiểu một người từ nhỏ nuôi dưỡng dã tâm, hùng tâm tráng chí sống bốn chục năm rồi bỗng dưng đốn ngộ tình eo là trên hết rồi cả ngày làm gì cơ ngồi không à =))) Thế rồi bỏ ngôi thì sao cũng có mất mẩu thịt nào đâu, bạn họ Trương vẫn là Thái hậu, chỉ phải chịu tí điều tiếng mà vì khí chứt nữ choánh nên bản hổng quan tâm, ăn sung mặc sướng, quyền lực đầy tay, đâu có phải thí cái gì ra =))

    Nói chung biết là truyện bựa, nhưng đọc xong vẫn cáu tiết chạy lên chửi với đồng chí =)) Tui chỉ thích những đoạn chửi nhau xơi xơi vào mặt thôi thì phải, đọc xong nhớ nhất đoạn gần cuối Tề Thịnh với gái họ Trương lật bài ngửa với nhau, Thịnh than thở sao em cứ không chịu tin anh, gái Trương gào lên anh nuông cho cái dã tâm của tôi nó lớn lên rồi giờ lại hỏi tôi anh có thần kinh không, tui vỗ đùi đúng lắm chuẩn rồi đồ đạo đức giả =))

    Còn một đoạn nữa nhớ là đoạn flashback của Lục Li hồi còn nhỏ nhỏ có A Mạch trong phủ nhà họ Trương … có mấy chữ thôi mà thấy A Mạch con người sao đẹp ngời ngời :'(

    Cuối cùng là … em gái họ Trương tên Bồng Bồng, tui vẫn tránh gọi tên, vì người ta đọc hai câu “ngã hành kì dã, bồng bồng kì mạch” mải than thở A Mạch, tui thì chỉ nhớ tới Tái trì tả con điên đã chết 19 vạn năm :'( Không liên quan nhưng chán đời quá truyện thì nghi đạo fic thì bỏ chợ :'( Sao tui nhớ con điên với thằng chồng máu M của nó quá :'(

    • Phim chuyển thể có diễn viên đóng sát vai nhứt tui từng xem đó :)) Cái mặt thằng cha Tề Thinh mình nghĩ sao thì lên phim i vậy, một loại người thích làm mặt lạnh =)) Nữ chính không thấy quá xinh cũng không quá hợp vai, nhưng ưng bụng.
      Tui đọc Thái tử phi thăng chức ký á để vui vẻ là chính thôi, cảm nhận sâu sắc như lời tác giả tự nói, truyện viết để giải tỏa áp lực đầu óc từ bộ A Mạch, nên xác nhận luôn phần đầu truyện tui đọc mà cười như chưa bao giờ được cười như vậy, phần sau thì cảm giác như là viết tiếp khi A Mạch đã hết rồi, nó không còn là phương tiện giải trí nữa mà đã gần đầy đủ hình hài, để truyện toàn mấy cái mắc cười ba lăng nhăng thì hông đặng nên phải viết cho tròn, mặc dù là tròn bựa =)). Cơ mà đến đấy thì với tui truyện cũng hết hay rồi. Mà như bạn Tịch nói đó, vì bạn vua như vậy nên khi tác giả để đời sau nhắc đến bạn với cái hiệu gì kêu kêu, ca ngợi qua lại cái công hợp quốc cái tài trị quốc của bạn thì thấy như ăn chuối xanh, đã khó nuốt lại gợn đầy cổ mồm miệng =)).

      Khi nào rảnh rỗi thì đọc A Mạch nhé, không muốn khen nhiều không muốn spoil vì sợ nó bị over-appreciated, còn lịch sử và lời truyền miệng đều là những thứ bị gọt mòn hết rồi :))

      Cơ mà đảng Mặc Bạch đã dính nghi đạo bao giờ đâu, cách mạng hãy chưa tắt mà, mụ Bải sống dai lắm yên tâm =))

      • A Mạch down về điện thoại rồi nè chắc tối nay bắt đầu đọc luôn đó =)) Hôm qua có giở ra đọc trước mấy đoạn, tự cảm thấy Đường Thiệu Nghĩa tạm biệt anh và team của anh, nhân vật kiểu này không bao giờ tui muốn dây vào, anh Thương Dịch Chi tạm chưa đọc tới chưa nói, đã kịp bias anh Thường Ngọc Thanh =))) Xong lại giở review của Jade ra đọc lại, tự thấy nếu Thương Dịch Chi đúng như thế, thì cái mớ trong Thái tử phi viết cứ tát vào mặt nhân vật tđn ấy … =))

        Ở một diễn biến hơi liên quan, từ hôm qua đến hôm nay tui đã beta xong chương 1 Duy mộng hự hự =)) Vừa làm vừa đọc vẫn thấy lên voi xuống chó như ngày nào, chẳng hay độc giả cũ có thấy vậy chăng đây thực ra là câu khách trá hình =)))))) Con mụ 7 năm mới năm me vẫn trồi lên chúc tụng đấy, hi vọng mụ chỉ thôi làm hàng chứ chữ thì vẫn nhả đều =)))

      • À đấy là lý do bạn Ru áo (avatar) cam ở trên cảm thấy thất vọng khi đọc những dòng có dính đến bạn Chi. Thật ra thì tôi cũng thấy troll lắm, nhưng cứ cho đấy là ý tác giả đi, các nhân vật trong đó đều kiểu chả-ra-sao-có-chủ-đích, hả =)) Hay có A Mạch là ngoại lệ =))
        Thật ra là, đọc bản beta với bản trong trí nhớ cảm thấy không khác nhau mấy, cơ mà hãy tiếp tục cách mạng con nhé, cảm giác của mình luôn là ưu tiên số 1 mà :))

      • Thật ra chỉ có người trực tiếp dịch mới có thể drama queen như thế =)))

        Ebook A Mạch lôi về hóa ra là bản trên mạng đọc cứ ngưa ngứa bèn xóa đi tối nay đi kiếm ebook xuất bản …

      • Nếu tui không lộn trên mạng chỉ thịnh hành bản edit thôi.
        Tui còn ở nhà thì sẵn sàng bốc 2 quyển đó quăng sang cho, haha :))
        Kiếm được cái link này, đọc lướt thì là bản dịch đấy: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=119&t=286280
        Có điều đánh máy sai hơi nhiều, cơ bản là phần dịch gốc cũng có những chỗ sai đọc phát là nhận ra do không được biên tập kỹ (?).
        Có liên quan nữa là,,, người ta mới gõ tới chương 7 quyển 2 =))
        Lại có liên quan nữa là, chị Chanh này có cái bộ truyện tên tiếng Việt Chỉ vì giây phút được gặp em (nghe đồn tên gốc chỉ là Cuối hạ…), rõ ràng là một nồi máu chó, nhưng mình đọc lại thấy sao mà nhân vật nữ chính hay thế :))

      • Quả thực là lí do mà mình down ebook edit về hồi đầu chính là … vì không có bản dịch trên mạng =)))) Thôi gặm tạm …

        Đọc Thái tử phi thấy em Tề Thịnh vạch mặt vợ là gái time travel bằng câu chiện Hàn Hoài Thanh và vợ là bà Kiều thị, đang nghĩ bụng đm nhân vật cun thì không ai nói can gì viết cả cục dài bựa về nhân vật nhảm. Hóa ra là bố mẹ A Mạch … Thật là …

      • Editor của A Mạch đã private blog rồi nên chắc giờ chỉ còn bản dịch đánh máy lên…
        Mới thế mà đã mấy năm rồi đấy ôi trời ơi. Mình theo bộ đấy từ hồi chị ấy edit đến chương 19 trên tổng số một trăm năm mấy chương! Thế mà đến bây giờ vẫn cay cú vì tác giả kết mở quá đau lòng fangirl.

      • Bây giờ trên mấy cái web nhảm nhảm chuyên cóp truyện của người khác vẫn để bản edit của chị ấy đấy. Mình thì đọc thẳng bản xuất bản chứ không đọc bản edit, nhưng hồi đấy có dạo vào blog chỉ chơi mấy lần, trong đấy có nhiều bình luận ra phết, đặc biệt là giữa các đảng phái của các anh haha.
        Tính từ ấy đến giờ cũng sắp 4 năm rồi :)

  5. Đáng ra cảm thấy cách nhận xét của bạn ngẫm lại muốn cùng thảo luận, nhưng tiếc là bạn mắc lỗi nhỏ. Vì quá yêu thích nhân vật Thương Dịch Chi mà quên mất trận cung tên không phải của Thanh vs Chi mà của Thanh vs tướng của Tề Cảnh.
    Đến khi nhìn lại, mới thấy một vài chi tiết phụ khiến ta thấy không chỉ người đọc mà cả bản thân tác giả cũng khá là lưu luyến A Mạch. Tác giả viết Thái tử phi thăng chức kí là vì lưu luyến Dịch Chi, viết Giang Bắc Phỉ Nữ vì lưu luyến Thiệu Nghĩa. Song lại tuyệt nhiên không viết về hậu thế của Ngọc Thanh, lý là tại sao? Phải chăng vì một chữ đủ. Mặc dù trong Thái tử phi thăng chức ký, ta mơ hồ đoán được Ngọc Thanh đã không còn trong triều đình Bắc Mạc (nếu không Thôi Diễn sẽ không phải tự sát). Nếu sau này, tác giả có viết về hậu thế của Ngọc Thanh thì ta sẽ nói Tiên Chanh đã để đôi cánh của A Mạch tự do hoàn toàn. Còn tại thời điểm này mình sẽ cho rằng Ngọc Thanh đã nhận đủ, đủ từ tác giả, đủ tự bạn đọc và đủ từ A Mạch (dù nói đủ cái gì thì cần phải suy xét thêm).

    • Rất cám ơn góp ý của bạn, mình không nhớ lắm cụ thể về chi tiết đó nữa vì óc cá vàng lại trong tình trạng không có truyện đối sánh, cơ mà cái mình nói nhảm ở trên chỉ đơn giản là so sánh sóng đôi hai bạn nam mình cho là rất hay trong truyện thôi. Khi có điều kiện mình sẽ xem lại và sửa chữa :)
      Nói cho đúng ra thì mình thích Thường Ngọc Thanh hơn Thương Dịch Chi, nhưng Thương Dịch Chi là một bức tượng đẹp. Mình bây giờ thuộc phái ba phải, cái gì hay thì ta cứ vơ vào thích hết, thời nhất nhất bảo vệ một bên đứng về một phía đã qua lâu lắm. Mình như A Mạch, thấy bạn Thanh là để yêu, bạn Chi là để kính, để cột cổ về làm chồng (có lẽ) là bạn Nghĩa cơ mà chồng con là chuyện xa vời lắm nên mình đá bạn Nghĩa ra ngoài.
      Chữ đủ của bạn rất hay, xét cho cùng mình không viết gì nhiều được về Thường Ngọc Thanh ngoài ba cái mớ chữ chung chung thường tình, nhưng chính là vì không có lời nào hay để nói, như cái đứa avatar màu cam tên Ru ở trên nói và như tự nghiệm, thì mình đã ghét sẽ bô lô ba la vạch lá tìm sâu mệt nghỉ cơ mà thích thì kính trong lòng vậy thôi, muôn câu không bằng một chữ, A Mạch là ngoại lệ duy nhất mình thích nhưng cũng lại có thể dành vài ngàn chữ viết nhảm như thế.
      Với mình thì bạn Thanh chưa nhận đủ từ A Mạch, mặc kệ tác giả có viết, yêu thì cứ nhất định phải ở cạnh nhau sao.
      Nói đi thì phải nói lại, cái câu sến sụa tình chỉ đẹp khi còn dang dở là đúng, rất đúng, bây giờ bạn Thanh biệt vô âm tín đó đùng một phát nhảy ra đùng một phát tròn vẹn thì mình cũng chỉ vui lúc đấy thôi, còn sẽ thôi chẳng nhớ gì nữa. Chỉ có giấc mơ là đẹp thôi.

      • Hay cho hai từ Giấc mơ. Thật ra mà nói xem xong truyện mình tương tư luôn nàng A Mạch. Không cần biết cuối cùng là chọn ai hay ai chọn, để ngỏ như vậy sẽ không làm fan như mình chạnh lòng. Ai bảo độc giả không thể yêu một nhân vật trong tiểu thuyết chứ? Dù đó chỉ là mộng mà thôi.

  6. Lẽ ra đợi đọc xong đâu ra đó thì mới trồi lên nhưng đang đọc tới quyển 4 thấy A Mạch gào “Thôi Diễn con ta” đã bắt đầu run rồi rồi lại thấy Thôi Diễn giãy trong lưới chửi Mạch Tuệ chỉ giỏi dùng quỷ kế thì không nén được nữa lăn ra cười bò =)))))))) Chi tiết random thôi nhưng cảm giác như hồi đọc Tam quốc nghe bố mình giảng lại Xích Bích kiểu parody ấy, lại nói từ đầu truyện tới giờ, tính từ Đường Thiệu Nghĩa ra tay đánh A Mạch vì thiếu nghĩa khí cm gì đó, cứ mỗi lần ai chửi ai quỷ kế là tui lại cười mất một lúc, nghĩ bụng, binh bất yếm trá, đánh nhau mà còn bày đặt tử tế, danh tiếng sau này cứ để bọn giỏi văn nó dệt, lắm điều =))

    Quả thực là đọc mê quá không rời ra được, mà đây cũng là truyện đầu tiên làm tui phải thi thoảng dừng lại mark lại vài câu ghi cảm nghĩ, chủ yếu là thấy tướng với cướp chả qua cùng phường lưu manh, chỉ biết đm đcm CLGT liên tục =))))

    Truyện dài mà không thấy lê thê, mà có thể chọn đúng chi tiết nào chi tiết nào khiến mình bắt đầu thấy thích nhân vật này ghét nhân vật kia, mà vài pha tình cảm xem cũng thấy đã nhưng không cảm giác thèm, dứt khoát rõ ràng. Thật là chỉ có yêu đương bựa bựa lòe sáng trong chém giết thì mới mê được mà =)))

    Thôi đọc tiếp đây, xúc động quá lên spam vài câu vậy thôi hê hê

  7. Lại mò lên báo cáo, không làm nhục mệnh fangơn, đã giải quyết xong A Mạch tòng quân sau hai buổi tối. Muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi, để dành mấy hôm nữa đọc lại mấy đoạn, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận hơn rồi mới ra mặt lải nhải, chứ nói bây giờ sợ là không nói được ra đầu ra đũa =))

    Nhưng quả thật là lâu lâu rồi đọc truyện giải trí mới có được một truyện khiến cho người ta thoải mái thế này. Nhất là về sau, người chết càng nhiều, những đoạn mô tả sự bi thương tức giận cũng chỉ ngắn ngủi vài chữ, người viết không để nhân vật lẫn người đọc lún sâu vào; ban đầu thì mình phân vân, không rõ là vì tham viết, viết vội hay có ý chi khác, nhưng sau rồi mới thấy, cũng như cái cuộc sống nhà binh mà người viết cố công khắc họa, làm gì có chỗ cho đau đáu buồn trăng sầu thu, suy nghĩ, trăn trở luôn luôn có, nhưng việc lớn như đánh thành, bảo vệ dân chúng hay lợi ích chính trị cần kết quả không cần quá trình, không quyết đoán thì thành vô dụng, mô tả dài dòng mà làm gì, còn việc nhỏ như tình cảm cá nhân, cũng chỉ có thể đợi lúc thiên hạ tạm ổn, việc đâu vào đó, một mình trong đại lao thảnh thơi mới suy nghĩ được kĩ càng chuyện đã qua — như A Mạch đấy thôi.

    Về chuyện các anh nhan nhản mà thân gái có một biết gả cho anh nào =)) thật ra con người như A Mạch đâu nhất thiết phải gả cho anh nào, mà có lấy chồng cũng chắc gì cứ phải lấy bất kì anh nào trong các anh nọ lol. Quả thực như Jade nói, tâm tình thiếu nữ tin tưởng vào tình eo chân chánh, nên mình cũng bias Thường Ngọc Thanh, thấy nếu có lấy thì phải anh Thanh mới vừa với A Mạch =)) Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, tính khí của hai ngợm này vẫn còn ngang lắm, nếu có cơ hội thì cũng phải đợi lâu lâu dài dài về sau, già rồi bắt đầu lười trả treo, thì mới thành được. Đùa chứ xem lại mớ notes thấy cứ lần nào Mạch – Thanh gặp nhau là y như rằng phải đập bàn đấy thế chứ kì phùng địch thủ, cứ hơi tình tình là lại y như rằng song phương có một đứa sát phong cảnh, nói ra câu nào câu nấy cực kì ác, đánh đúng vào khúc mắc tình riêng – tình chung, tình đến đâu cũng bể mẹ hết quay lại với hiện thực =))

    Thương Dịch Chi … anh này thì khó nói quá, vì về sau anh bị dìm về thủ đô giành ghế boss, nên cảm giác về nhân vật vẫn mơ hồ. Có điều, mình có nói lúc đầu mở ending ra đọc trước, thấy A Mạch cởi áo ép Tề Hoán phải thả, mình khoái trá vô cùng, giờ đọc đến đoạn kết, cũng phải thừa nhận, con người Thương Dịch Chi không tồi, bằng không thì quả thực là đã có Phế hậu tướng quân =))))

    Duy chỉ có một nhân vật từ đầu đến cuối mình không thích, đó là Đường Thiệu Nghĩa. Không thích này là personal preference thôi, vốn từ đầu đã ngứa mắt cái trung nghĩa của anh, về sau cũng vẫn ngứa mắt cùng cái sự trung nghĩa đấy, nhưng lí do thì như Từ Tĩnh nói, ấy là vì đặt vào mình chắc chắn không bao giờ tre mọc thẳng suốt đời được như anh, dù không thích thì cũng không thể nào bash được =)) Còn điểm không thích nhất chính là cái tư tình anh sinh ra với A Mạch, bất kể nó là tình trai lúc trước hay là tình nam nữ về sau. Cái này cũng phải nghĩ kĩ rồi mới nói, giờ chỉ có thể bảo chủ yếu lại là do đọc fic đảng Cách mạng =)) Đọc A Mạch rất hay làm mình nghĩ đến hình tượng headcanon nhân vật trong Bồ đề kiếp, Mạch Thanh thi thoảng nhắc mình nhớ đến Mặc Quán, còn tình cảnh Đường Mạch thì tự dưng làm mình so sánh với Đông Quán, chính là vào đoạn A Mạch bị Thường Ngọc Thanh lôi xuống sông, quân Giang Bắc biết tin A Mạch lành ít dữ nhiều, bấy giờ Đường Thiệu Nghĩa nghe tin, mặt mày không rõ buồn vui, chỉ tiếp tục điều động quân binh, lúc Lâm Mẫn Thận hỏi đến chỉ quát lên chết trận là chuyện bình thường ở nhà binh, có gì lạ đâu, nhưng leo lên ngựa thì tay chân lóng ngóng mãi mới ngồi vững được. Đọc đến đây nhớ tới một đoạn trong fic, Đông Hoa biết Thiếu Quán tử trận, chỉ im lặng nhìn bàn cờ rồi quay ra bảo anh ô sin Mạnh Hạo vốn được tác giả fic sắp cho một anh bạn khác cũng bên Ma tộc đã toi từ lâu =)) là giờ ta cũng hiểu được cảm giác của anh lúc nghe tin mất bạn rồi. Tự dưng thở dài, tiếc thay cho một cái tình tri kỉ, khổ lắm sao cứ phải dính vào yêu đương =))

    Còn một anh là Trần Khởi, tặng anh một câu, thôi thì kệ mẹ anh =)) Chỉ trách anh phất được một hồi mà sao có lắm sao dữ chèn ép, tội cho cái phận không con ông cháu cha =))

    • Mong chờ mấy bài lải nhải lắm nhé hihi :x
      Già rồi bắt đầu lười trả treo =)))))) Đấy ngày xưa cũng bị bias cặp này nặng, may mà cũng có skinship đầy đủ không là tiếc rơi máu mồm rồi =)))))
      Cũng rất đồng tình với ý không thích tư tình của Đường Thiệu Nghĩa. Không biết tại sao nhưng luôn có cảm giác ảnh ngộ nhận một thứ tình thân gắn bó với tình trai/gái =)), thành ra là, khi đùng một phát ảnh thể hiện cái tình trai/gái đấy ra không tránh khỏi cảm thấy sống sượng. Ây dà thật là khó nói quá vì bản thân mình cũng không có thằng cu nào kiểu bạn bè tri kỉ để mà bóc mẽ anh Nghĩa :)).
      Đọc A Mạch xong có cảm giác rất là hoài niệm, một phần có lẽ do tác giả trích sử (tự chế) vào nữa, mà những dòng trên sử sách thì mờ ảo bởi bôi vẽ và lớp bụi thời gian.
      Ấy cái lý do mình thích quyển cuối của A Mạch là thế, như cái đầu đề của nó, Tiếc anh hùng thắng bại chuyển thành không, huy hoàng nhưng cũng hóa thành cát bụi cả mà thôi. Trong bản edit câu đấy được để là Tích anh hùng thắng bại chuyển đầu không, như chị editor chú thích nghĩa là Người anh hùng thành hay bại cũng không quay đầu lại, nhưng mình lại ưng cái câu trong bản dịch hơn, thấy nó đẹp hơn và đúng hơn (dù chưa tính tới nghĩa gốc :))), không riêng gì với A Mạch mà là với cả quân đoàn Giang Bắc và cái đống láo nháo quyền lực, chính trị, đất đai trong cả truyện.

  8. Lâu lâu mới quay lại đọc truyện xem phim, cảm giác mình già quá rồi. Cảm xúc thì vẫn vậy nhưng cách phản ứng thì khác.
    Xin lỗi vì không rõ tuổi nên đành xứng hô mình – bạn nhé!
    Mình biết đến A Mạch muộn, lúc truyện dịch xong xuôi cả rồi. Đọc bản dịch trên mạng thôi, truyện có mua nhưng chưa đọc. Đôi khi giở đt ra chỉ dám đọc vài đoạn vì sợ lại chìm vào mất, mà bây giờ thì không đủ khả năng buông thả thế nữa. Sức kiềm chế của mình rất kém.
    Nghe tin A Mạch sắp được chuyển thể mà nửa mừng nửa lo. Mình sợ nhất xem phim xong mất hình tượng nhân vật trong truyện nên đa số không xem.
    Cám ơn bạn vì đã viết 1 bài review hay đến thế, gần như những gì mình cảm nhận mà không biết đường thể hiện thì bạn đã nói giùm cả rồi. Đọc review của bạn có cảm giác sống lại hồi trẻ 1 chút, đủ cười cả buổi sáng và có thể vui đến vài ngày luôn.

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s